1. Ban user xóa topic filter domain những ai cố tính đăng sai box

    Xem nội quy ở đây
  2. Cần tuyển Mod quản trị để cùng phát triển diễn đàn. Chi tiết

Công ty chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi biết khi 9

Thảo luận trong 'Nhà đất, vườn cây, thực phẩm' bắt đầu bởi chuyennhathanh, 9/1/19.

  1. chuyennhathanh

    chuyennhathanh Active Member

    Bài viết:
    1,033
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    36
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
     
  2. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Chuyển Nhà Trọn Gói Thành Hưng, Taxi Tải Thành Hưng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn
    [​IMG]

    Dịch Vụ Chuyển Nhà, Chuyển Văn Phòng Trọn Gói - 024 37 733 733

    Chi tiết xem Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn về chất lượng phục vụ mà khi xác minh ra đều do khách hàng gọi nhầm “dịch vụ giả”. Tính sai cước, mất mát thất lạc đồ đạc, hàng hóa đổ vỡ trốn tránh đền bù là những sự vụ thường thấy. Thậm chí, còn có trường hợp khách yêu cầu xuất hóa đơn thì lái xe rởm thu thêm tiền VAT rồi hẹn đến Thành Hưng thật để lấy.

    [​IMG]

    Click xem tại đây: ( chuyển nhà thành hưng ) Trên thị trường, việc giả mạo website của các thương hiệu uy tín để trục lợi không hiếm. Trong năm 2016, Google đã xóa bỏ 1,7 tỷ quảng cáo vi phạm chính sách, trong đó phần nhiều là các quảng cáo bị tố cáo là vi phạm thương hiệu hay lừa đảo.

    Cũng theo ông Phương, hàng ngày bộ phận kỹ thuật của Thành Hưng phải cử riêng ra một nhân sự chỉ để tìm kiếm các website giả mạo. Kết quả tìm kiếm này sau đó được tổng hợp và gửi cho Google để ngăn chặn. Với các tổ chức, cá nhân cố tình vi phạm nhiều lần, Thành Hưng sẽ tập hợp hồ sơ và chuyển sang các cơ quan chức năng như công an để xử lý.

    ( 1 ) Tổng đài taxi tải thành hưng ( 024 ) 37.733.733 tiếp nhận các cuộc gọi của khách hàng từ các khu vực nội thành hà nội và các tỉnh lân cận hỏi về dịch vụ chuyển nhà trọn gói, hay thuê xe taxi tải thành hưng như thế nào giá cả trọn gói hay là đi taxi tải tính kilome giá bao nhiêu, nhân viên công ty đã tư vẫn miễn phí cho khách hàng.

    ( 2 ) Sau khi Công ty thành hưng thông nhất và hẹn khách hàng để cử người đi khảo sát xem nội thất, và gia dụng có nhiều không, và ở có nhiều tầng không,đường hoặc ngõ oto có vào được không, mấy đến quyết định giá cả để hai bên thỏa thuận và thống nhất và ký hợp đồng, đưa phướng án làm và hẹn ngày giờ để làm.
    [​IMG]

    ( 3 ) Đến ngày làm dịch vụ chuyển nhà trọn gói thành hưng cử cán bộ kỹ thuật và nhân viên mặc trang phục mầu đỏ có chữ chuyển nhà thành hưng đến làm, công ty miễn phí toàn bộ vật tư phụ như thùng carton, màng chít, băng dính, bao bì để đóng gói, để chánh sất sát đổ vỡ công ty bọc toàn bộ các đồ dùng theo yêu cầu của gia đình.

    ( 4 ) Trước khi vận chuyển từ trong nhà ra ngoài ô tô công ty có các dụng cụ hỗ chợ xe kéo từ trong ngõ nhỏ mà xe làm hay xe taxi loại nhỏ không vào được, đến khi công ty vận chuyển ra ngoài và cho lên xe oto nhân viên sắp xếp cận thận và kê đêm toàn bộ bằng chăn chiên đảm bảo công việc cho khách hàng.

    ( 5) Vận chuyển về đến ngôi nhà mới của khách hàng nhân viên công ty đã nhanh chóng cho toàn bộ đồ đạc ở trên oto vào trong nhà và đưa lên các tầng để lắp giáp theo yêu cầu của gia đình trước khi ra về nhân viên hỏi gia đình còn công việc nữa không thì để công nhân làm nốt sau khi hoàn thành công việc công ty và gia đình thành lý hợp đồng và thanh toán cho khách hàng

    Công Ty TNHH Chuyển Nhà Thành Hưng Số 1
    Địa chỉ: Số nhà 14 Ngõ 898 Đường Láng, Phường Láng Thượng, Quận Đống Đa, TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024 ) 37. 733.733
    MST:
    0108555889
    Emil: ducphuongbds@gmail.com
    Website: https://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  3. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Chuyển Nhà Trọn Gói Thành Hưng, Taxi Tải Thành Hưng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn
    [​IMG]

    Dịch Vụ Chuyển Nhà, Chuyển Văn Phòng Trọn Gói - 024 37 733 733

    Chi tiết xem Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn về chất lượng phục vụ mà khi xác minh ra đều do khách hàng gọi nhầm “dịch vụ giả”. Tính sai cước, mất mát thất lạc đồ đạc, hàng hóa đổ vỡ trốn tránh đền bù là những sự vụ thường thấy. Thậm chí, còn có trường hợp khách yêu cầu xuất hóa đơn thì lái xe rởm thu thêm tiền VAT rồi hẹn đến Thành Hưng thật để lấy.

    [​IMG]

    Click xem tại đây: ( chuyển nhà thành hưng ) Trên thị trường, việc giả mạo website của các thương hiệu uy tín để trục lợi không hiếm. Trong năm 2016, Google đã xóa bỏ 1,7 tỷ quảng cáo vi phạm chính sách, trong đó phần nhiều là các quảng cáo bị tố cáo là vi phạm thương hiệu hay lừa đảo.

    Cũng theo ông Phương, hàng ngày bộ phận kỹ thuật của Thành Hưng phải cử riêng ra một nhân sự chỉ để tìm kiếm các website giả mạo. Kết quả tìm kiếm này sau đó được tổng hợp và gửi cho Google để ngăn chặn. Với các tổ chức, cá nhân cố tình vi phạm nhiều lần, Thành Hưng sẽ tập hợp hồ sơ và chuyển sang các cơ quan chức năng như công an để xử lý.

    ( 1 ) Tổng đài taxi tải thành hưng ( 024 ) 37.733.733 tiếp nhận các cuộc gọi của khách hàng từ các khu vực nội thành hà nội và các tỉnh lân cận hỏi về dịch vụ chuyển nhà trọn gói, hay thuê xe taxi tải thành hưng như thế nào giá cả trọn gói hay là đi taxi tải tính kilome giá bao nhiêu, nhân viên công ty đã tư vẫn miễn phí cho khách hàng.

    ( 2 ) Sau khi Công ty thành hưng thông nhất và hẹn khách hàng để cử người đi khảo sát xem nội thất, và gia dụng có nhiều không, và ở có nhiều tầng không,đường hoặc ngõ oto có vào được không, mấy đến quyết định giá cả để hai bên thỏa thuận và thống nhất và ký hợp đồng, đưa phướng án làm và hẹn ngày giờ để làm.
    [​IMG]

    ( 3 ) Đến ngày làm dịch vụ chuyển nhà trọn gói thành hưng cử cán bộ kỹ thuật và nhân viên mặc trang phục mầu đỏ có chữ chuyển nhà thành hưng đến làm, công ty miễn phí toàn bộ vật tư phụ như thùng carton, màng chít, băng dính, bao bì để đóng gói, để chánh sất sát đổ vỡ công ty bọc toàn bộ các đồ dùng theo yêu cầu của gia đình.

    ( 4 ) Trước khi vận chuyển từ trong nhà ra ngoài ô tô công ty có các dụng cụ hỗ chợ xe kéo từ trong ngõ nhỏ mà xe làm hay xe taxi loại nhỏ không vào được, đến khi công ty vận chuyển ra ngoài và cho lên xe oto nhân viên sắp xếp cận thận và kê đêm toàn bộ bằng chăn chiên đảm bảo công việc cho khách hàng.

    ( 5) Vận chuyển về đến ngôi nhà mới của khách hàng nhân viên công ty đã nhanh chóng cho toàn bộ đồ đạc ở trên oto vào trong nhà và đưa lên các tầng để lắp giáp theo yêu cầu của gia đình trước khi ra về nhân viên hỏi gia đình còn công việc nữa không thì để công nhân làm nốt sau khi hoàn thành công việc công ty và gia đình thành lý hợp đồng và thanh toán cho khách hàng

    Công Ty TNHH Chuyển Nhà Thành Hưng Số 1
    Địa chỉ: Số nhà 14 Ngõ 898 Đường Láng, Phường Láng Thượng, Quận Đống Đa, TP. Hà Nội
    ĐT: ( 024 ) 37. 733.733
    MST:
    0108555889
    Emil: ducphuongbds@gmail.com
    Website: https://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  4. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
     
  5. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
     
  6. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
     
  7. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
     
  8. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Trước tiên, tôi nhận ra cái sai thuộc về mình. Tôi 34 tuổi, vợ 25 tuổi, chúng tôi cưới được hơn 3 năm, chưa muốn có con. Trong cuộc sống hôn nhân, nỗi buồn chất chứa trong lòng người phụ nữ mà đàn ông khó nhận ra. Khi cưới, vợ còn quá trẻ, mới ra trường, vợ tôi khá xinh, ngọt ngào, sáng. Thời gian chúng tôi tìm hiểu, yêu nhau rồi cưới chỉ trong vài tháng. Vợ tôi vô tư, hay vẽ lên những hoài bão, ước mơ, tình yêu, hôn nhân đẹp, ngọt ngào. Tuy nhiên bước vào cuộc sống hôn nhân thì có 80% niềm vui nhưng cũng có 20% nỗi buồn. Những niềm vui đó là cùng nhau đi chơi, xem phim, mua sắm, cùng làm việc nhà, kể cả những việc nhỏ nhất. Những nỗi buồn đó là mặc dù tôi lo toan, bao quát, quán xuyến hầu hết chuyện nhà cửa, lo từng miếng ăn giấc ngủ vì thương vợ rất nhiều. Tôi nghĩ rằng mình ra sức như thế, có nghị lực như vậy để xây dựng gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên cái sai của tôi là hay nóng, hay la mắng làm cho vợ ít chia sẻ.

    Vợ nhiều lần nói muốn chia tay, không bị ràng buộc, muốn sống độc thân để thỏa sức vì không chuẩn bị trước cuộc sống gia đình (chỉ có 2 vợ chồng). Đến khi vợ có sự chia sẻ với đồng nghiệp, lâu ngày thành thói quen rồi kết nhau hồi nào không hay nhưng chưa vượt quá giới hạn (tôi không tiện nói ra vì sao tôi khẳng định như vậy). Để phát hiện và làm rõ, tôi đã dùng vũ lực với vợ, hành động thiếu suy nghĩ dẫn đến vợ tôi đau đớn tột độ cả thể xác lẫn tinh thần. Trong ngày hôm đó, nhà vợ đưa cô ấy về quê. Thời gian sau đó tôi có ra thăm.

    Sau một tháng, vợ chồng tôi đều đau đớn, hối hận, nhận ra lỗi lầm của cả hai nên quyết định hàn gắn. Khi vợ chuẩn bị vào lại Sài Gòn gặp tôi đã có sự giằng xé tột độ vì áp lực khủng khiếp, kể cả những cảnh báo của gia đình, cô ấy vẫn chấp nhận tất cả để về với tôi. Tôi thương vợ nên muốn cả hai gạt hết tất cả để bắt đầu cuộc sống mới. Chúng tôi đã hứa, cam kết rất nhiều, kể cả bằng văn bản. Tuy nhiên, chúng tôi không chuẩn bị đủ tâm lý và không lường trước khi mỗi người còn ôm một nỗi niềm, một trái tim rất nhạy cảm. Chúng tôi có hai lần cãi vã dữ dội mà người sai thuộc về tôi khi đay nghiến chuyện cũ, tôi cho rằng vợ quá thờ ơ với mình.

    Trước sự đau đớn, mất niềm tin, vợ tôi ra đi. Lúc đầu tôi nghĩ về quê nhưng sau đó biết vợ vẫn ở Sài Gòn, sống một mình theo ước nguyện bấy lâu nay. Tôi không biết vợ đi đâu, ở đâu. Tất nhiên, cơn bão khủng khiếp đã qua, tôi tin vợ đang chán nên chỉ muốn nguôi ngoai thôi chứ không muốn thỏa sức tìm kiếm đối tượng vì trái tim đã vỡ vụn. Tên kia cũng cao chạy xa bay, lo thoát thân và khẳng định chọn bạn gái sắp cưới. Vợ tôi đưa ra yêu cầu tạm xa nhau, có thể làm một năm để cả hai suy nghĩ lại, sau đó nếu còn nghĩ về nhau thì quay lại.

    Thời gian xa vợ khoảng một tuần, tôi tìm hiểu rất nhiều thứ, đi chùa cầu an. Tôi phát hiện mình đã sai trong quá trình sinh sống. Tính tôi khó, nóng, thiếu để ý tâm trạng vợ nên tạo khoảng trống vô hình, vợ cần sự chia sẻ thì đó là tâm lý bình thường của bất kỳ ai. Trước đây, tôi luôn đổ lỗi cho vợ nên mỗi khi nghĩ chuyện cũ, tôi hận và đau nhói. Giờ tôi biết lỗi thuộc về mình nên thấy nhẹ nhàng và xem như chuyện đó là thoáng qua. Tôi nhận ra thì vợ đã không còn ở bên. Tôi không trách vợ, thấy hối hận vì trước đây thiếu sự quan tâm sâu đến vợ, đặc biệt khi vợ đương đầu với tất cả để quay về với tôi mà tôi vẫn làm cô ấy đau.

    Không rõ vợ còn thương tôi không. Mỗi khi lo nghĩ việc vợ không tiếp tục với mình nữa là tôi mất ngủ triền miên. Tôi không lo vợ quen người khác mà chỉ lo cô ấy thờ ơ, chai sạn. Giả sử sau thời gian chờ đợi, vợ bảo dừng lại thì khi ấy tôi cũng lỡ cỡ vì đã 35 tuổi. Quan trọng hơn hết, tôi đợi bao lâu cũng được nhưng giờ cứ lấp lửng như thế này thật khó cho tôi. Phải làm sao đây?
     
  9. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Sáng 4/1, Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong trao quyết định bổ nhiệm ông Bùi Xuân Cường (Giám đốc Sở Giao thông Vận) làm Trưởng ban quản lý đường sắt đô thị thành phố trong thời gian 5 năm.

    Việc điều động ông Cường về vị trí cũ, sau 3 năm làm lãnh đạo Sở Giao thông Vận Tải, là để thay ông Lê Nguyễn Minh Quang xin nghỉ việc.

    Ông Bùi Xuân Cường 43 tuổi, kỹ sư cầu đường, thạc sĩ kỹ thuật, thạc sĩ hành chính công. Ông từng làm Phó giám đốc Sở Giao thông từ năm 2009 đến 2014 và giữ chức vụ Trưởng ban Ban Quản lý Đường sắt đô thị từ tháng 8/2014 đến tháng 8/2015.

    [​IMG]


    Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong trao quyết định cho ông Bùi Xuân Cường. Ảnh: Hữu Công.

    Nhân sự của cơ quan này có sự thay đổi trong bối cảnh tuyến metro số 1 (Bến Thành - Suối Tiên) đang gặp nhiều rắc rối. Dự án tuyến metro đầu tiên hiện vẫn chưa được phê duyệt tổng mức đầu tư mới vì đội vốn gần 30.000 tỷ đồng so với phê duyệt ban đầu; Nhật Bản dọa ngừng thi công vì dự án liên tục bị thiếu vốn; Kiểm toán Nhà nước vừa công bố hàng loạt sai phạm tại dự án này; Phó ban quản lý dự án Hoàng Như Cương đi nước ngoài khi chưa được phép...

    Trước đó, Phó giám đốc Sở Nội vụ TP HCM Lâm Hùng Tấn đã công bố quyết định của UBND thành phố về việc miễn nhiệm đối với Trưởng ban quản lý đường sắt đô thị thành phố đối với ông Lê Nguyễn Minh Quang.

    Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Thành Phong đã trao quyết định miễn nhiệm (theo đơn xin nghỉ việc vì lý do cá nhân) đối với ông Lê Nguyễn Minh Quang.

    Ông Quang được UBND TP HCM bổ nhiệm chức vụ Trưởng ban quản lý Đường sắt Đô thị TP HCM tháng 6/2016. Đây là lần đầu tiên thành phố bổ nhiệm một người ngoài Đảng, lại không phải công chức vào vị trí quan trọng - tương đương giám đốc sở và là đơn vị trực thuộc UBND TP HCM.

    Ông Quang 52 tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ xây dựng tại trường đào tạo kỹ sư Ecole Centrale Paris của Pháp, thạc sĩ quản trị hành chính công tại trường Quản lý công Lý Quang Diệu (Singapore) và trường hành chính công Kennedy (Đại học Harvard – Mỹ).

    Ông từng là Tổng giám đốc công ty Bachy Soletanche của Pháp suốt nhiều năm - vị trí từ trước đến nay chủ yếu là người nước ngoài nắm giữ. Công ty này đang cùng phía Nhật Bản đảm nhiệm dự án tuyến metro đầu tiên của TP HCM. Ông còn được biết đến như là một chuyên gia xử lý nền móng và công trình ngầm, từng đưa ra giải pháp táo bạo cứu nguy cho đập Dầu Tiếng...

    Ông Quang cũng là đại biểu HĐND TP HCM nhiệm kỳ 2016-2021. Trong chương trình hành động của mình, ông cho biết sẽ đẩy mạnh cải cách hành chính, tập trung xây dựng cơ sở hạ tầng cho thành phố và việc học, việc làm của thanh niên.
     
  10. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Sáng 4/1, Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong trao quyết định bổ nhiệm ông Bùi Xuân Cường (Giám đốc Sở Giao thông Vận) làm Trưởng ban quản lý đường sắt đô thị thành phố trong thời gian 5 năm.

    Việc điều động ông Cường về vị trí cũ, sau 3 năm làm lãnh đạo Sở Giao thông Vận Tải, là để thay ông Lê Nguyễn Minh Quang xin nghỉ việc.

    Ông Bùi Xuân Cường 43 tuổi, kỹ sư cầu đường, thạc sĩ kỹ thuật, thạc sĩ hành chính công. Ông từng làm Phó giám đốc Sở Giao thông từ năm 2009 đến 2014 và giữ chức vụ Trưởng ban Ban Quản lý Đường sắt đô thị từ tháng 8/2014 đến tháng 8/2015.

    [​IMG]


    Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong trao quyết định cho ông Bùi Xuân Cường. Ảnh: Hữu Công.

    Nhân sự của cơ quan này có sự thay đổi trong bối cảnh tuyến metro số 1 (Bến Thành - Suối Tiên) đang gặp nhiều rắc rối. Dự án tuyến metro đầu tiên hiện vẫn chưa được phê duyệt tổng mức đầu tư mới vì đội vốn gần 30.000 tỷ đồng so với phê duyệt ban đầu; Nhật Bản dọa ngừng thi công vì dự án liên tục bị thiếu vốn; Kiểm toán Nhà nước vừa công bố hàng loạt sai phạm tại dự án này; Phó ban quản lý dự án Hoàng Như Cương đi nước ngoài khi chưa được phép...

    Trước đó, Phó giám đốc Sở Nội vụ TP HCM Lâm Hùng Tấn đã công bố quyết định của UBND thành phố về việc miễn nhiệm đối với Trưởng ban quản lý đường sắt đô thị thành phố đối với ông Lê Nguyễn Minh Quang.

    Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Thành Phong đã trao quyết định miễn nhiệm (theo đơn xin nghỉ việc vì lý do cá nhân) đối với ông Lê Nguyễn Minh Quang.

    Ông Quang được UBND TP HCM bổ nhiệm chức vụ Trưởng ban quản lý Đường sắt Đô thị TP HCM tháng 6/2016. Đây là lần đầu tiên thành phố bổ nhiệm một người ngoài Đảng, lại không phải công chức vào vị trí quan trọng - tương đương giám đốc sở và là đơn vị trực thuộc UBND TP HCM.

    Ông Quang 52 tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ xây dựng tại trường đào tạo kỹ sư Ecole Centrale Paris của Pháp, thạc sĩ quản trị hành chính công tại trường Quản lý công Lý Quang Diệu (Singapore) và trường hành chính công Kennedy (Đại học Harvard – Mỹ).

    Ông từng là Tổng giám đốc công ty Bachy Soletanche của Pháp suốt nhiều năm - vị trí từ trước đến nay chủ yếu là người nước ngoài nắm giữ. Công ty này đang cùng phía Nhật Bản đảm nhiệm dự án tuyến metro đầu tiên của TP HCM. Ông còn được biết đến như là một chuyên gia xử lý nền móng và công trình ngầm, từng đưa ra giải pháp táo bạo cứu nguy cho đập Dầu Tiếng...

    Ông Quang cũng là đại biểu HĐND TP HCM nhiệm kỳ 2016-2021. Trong chương trình hành động của mình, ông cho biết sẽ đẩy mạnh cải cách hành chính, tập trung xây dựng cơ sở hạ tầng cho thành phố và việc học, việc làm của thanh niên.
     
  11. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Cuộc đời tôi lật sang một trang mới và tôi quyết tâm luôn tạo "viết" nên những điều tốt đẹp nhất có thể. Tôi đang tận hưởng cuộc hôn nhân lần hai với rất nhiều khám phá thú vị. Tình yêu khiến tôi thấy mình như người con gái mới vào đời.

    [​IMG]


    Ca sĩ Ngọc Anh 3A.

    - Chị và chồng ngoại quốc trải qua cung bậc tình cảm ra sao từ lúc yêu nhau đến khi về chung một nhà?

    - Đôi khi ngồi nói chuyện, cả hai tự bảo sao đến với nhau nhanh, gọn, nhẹ như thế, chưa đến một năm đã cưới. Tuổi của chúng tôi không còn quá trẻ nên thấy cảm xúc đủ mãnh liệt là tiến thật nhanh. Tôi và chồng đều muốn tìm bến đỗ an toàn và bền vững nên có vẻ rất mạnh dạn ngay từ đầu. Tuổi này không còn e ấp, rào trước đón sau nữa nên chúng tôi khá thẳng thắn và rõ ràng khi hẹn hò. Mỗi ngày, cảm xúc của chúng tôi được nuôi dưỡng bằng tình yêu nên mối quan hệ càng lúc càng đậm đà và ý nghĩa hơn.

    - Điều gì ở chồng Tây khiến chị tìm lại được tình yêu sau hôn nhân đổ vỡ?

    - Anh ấy là người rất có trách nhiệm, dạy tôi nhiều về lối sống thực tế, tự do của nước Mỹ nhưng không hề khô khan. Anh ngọt ngào hơn đường và mật ong. Nếu không có sự lãng mạn của anh thì chẳng ai có thể cứu tâm hồn tôi. Ở tuổi này tôi cần tình hơn tiền bởi bao năm nay tôi đều tự lập trong cuộc sống bằng công việc ca hát. Tôi cần có một tình cảm đủ ướt át, mặn nồng, cứu được tôi khỏi đau buồn đổ vỡ hôn nhân ở quá khứ.

    Anh là người chủ động tỏ tình. Tôi như con cá mắc cạn bị cắn câu. Tôi chỉ nghĩ đến việc ra khỏi vũng nước cạn rồi mọi việc tính tiếp. Ở lứa tuổi tứ tuần như tôi để quen một người lạ là cực khó và đầy nghi ngờ. May sao nụ hôn đầu tiên vẫn là điều cả hai hay nhớ và nhắc đến một cách đầy tình tứ.

    - Vợ chồng chị từng trải qua khó khăn để đến với nhau?

    - Khó khăn nhất chúng tôi từng trải qua là rào cản về ngôn ngữ và văn hóa sống. Tuy nhiên, điều này đồng thời cũng rất thú vị bởi chúng khiến cả hai luôn có cảm giác được khám phá nhau cho đến hết đời.

    Tôi và anh đều là cuộc hôn nhân thứ hai của nhau nên tự nhủ lòng tuyệt đối không có lần thứ ba, như vậy là thất bại cả đời người. Cả hai vun đắp và chăm sóc cho nhau hết lòng. Đôi khi tôi và chồng Tây gặp phải sự bất đồng nhưng sự tôn trọng giúp xóa nhanh mọi khó khăn. Chúng tôi và con trai luôn nắm tay nhau ở nhà thờ vào mỗi sáng chủ nhật để cầu nguyện cho một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

    Tôi nghĩ sau một sự đổ vỡ thì những gì đang được xây dựng lại càng nên được chăm chút hơn và trân trọng hơn. Quỹ thời gian của tôi và chồng Tây không còn nhiều nên sống hết mình vẫn là phương châm mà tôi chạm đến hạnh phúc.

    - Mối quan hệ của chồng và con riêng của chị ra sao?

    - Tôi quá may mắn khi gặp được người chồng sau luôn chăm sóc con thay tôi. Anh và cháu khá hợp nhau nên tôi thường bị cho ra rìa. Sự chăm sóc tỉ mỉ, có tính thần trách nhiệm của anh chiếm được tình cảm hai mẹ con tôi cũng như ông bà ngoại. Giữa tháng 1 tôi về nước tổ chức mini show tại một phòng trà ở TP HCM sau hai năm vắng bóng. Tôi rủ chồng Tây theo cùng. Lần nào về Việt Nam, anh ấy cũng đưa tôi và cháu ghé thăm mẹ chồng cũ - Nghệ sĩ Nhân dân Tường Vi.
     
  12. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Cuộc đời tôi lật sang một trang mới và tôi quyết tâm luôn tạo "viết" nên những điều tốt đẹp nhất có thể. Tôi đang tận hưởng cuộc hôn nhân lần hai với rất nhiều khám phá thú vị. Tình yêu khiến tôi thấy mình như người con gái mới vào đời.

    [​IMG]


    Ca sĩ Ngọc Anh 3A.

    - Chị và chồng ngoại quốc trải qua cung bậc tình cảm ra sao từ lúc yêu nhau đến khi về chung một nhà?

    - Đôi khi ngồi nói chuyện, cả hai tự bảo sao đến với nhau nhanh, gọn, nhẹ như thế, chưa đến một năm đã cưới. Tuổi của chúng tôi không còn quá trẻ nên thấy cảm xúc đủ mãnh liệt là tiến thật nhanh. Tôi và chồng đều muốn tìm bến đỗ an toàn và bền vững nên có vẻ rất mạnh dạn ngay từ đầu. Tuổi này không còn e ấp, rào trước đón sau nữa nên chúng tôi khá thẳng thắn và rõ ràng khi hẹn hò. Mỗi ngày, cảm xúc của chúng tôi được nuôi dưỡng bằng tình yêu nên mối quan hệ càng lúc càng đậm đà và ý nghĩa hơn.

    - Điều gì ở chồng Tây khiến chị tìm lại được tình yêu sau hôn nhân đổ vỡ?

    - Anh ấy là người rất có trách nhiệm, dạy tôi nhiều về lối sống thực tế, tự do của nước Mỹ nhưng không hề khô khan. Anh ngọt ngào hơn đường và mật ong. Nếu không có sự lãng mạn của anh thì chẳng ai có thể cứu tâm hồn tôi. Ở tuổi này tôi cần tình hơn tiền bởi bao năm nay tôi đều tự lập trong cuộc sống bằng công việc ca hát. Tôi cần có một tình cảm đủ ướt át, mặn nồng, cứu được tôi khỏi đau buồn đổ vỡ hôn nhân ở quá khứ.

    Anh là người chủ động tỏ tình. Tôi như con cá mắc cạn bị cắn câu. Tôi chỉ nghĩ đến việc ra khỏi vũng nước cạn rồi mọi việc tính tiếp. Ở lứa tuổi tứ tuần như tôi để quen một người lạ là cực khó và đầy nghi ngờ. May sao nụ hôn đầu tiên vẫn là điều cả hai hay nhớ và nhắc đến một cách đầy tình tứ.

    - Vợ chồng chị từng trải qua khó khăn để đến với nhau?

    - Khó khăn nhất chúng tôi từng trải qua là rào cản về ngôn ngữ và văn hóa sống. Tuy nhiên, điều này đồng thời cũng rất thú vị bởi chúng khiến cả hai luôn có cảm giác được khám phá nhau cho đến hết đời.

    Tôi và anh đều là cuộc hôn nhân thứ hai của nhau nên tự nhủ lòng tuyệt đối không có lần thứ ba, như vậy là thất bại cả đời người. Cả hai vun đắp và chăm sóc cho nhau hết lòng. Đôi khi tôi và chồng Tây gặp phải sự bất đồng nhưng sự tôn trọng giúp xóa nhanh mọi khó khăn. Chúng tôi và con trai luôn nắm tay nhau ở nhà thờ vào mỗi sáng chủ nhật để cầu nguyện cho một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

    Tôi nghĩ sau một sự đổ vỡ thì những gì đang được xây dựng lại càng nên được chăm chút hơn và trân trọng hơn. Quỹ thời gian của tôi và chồng Tây không còn nhiều nên sống hết mình vẫn là phương châm mà tôi chạm đến hạnh phúc.

    - Mối quan hệ của chồng và con riêng của chị ra sao?

    - Tôi quá may mắn khi gặp được người chồng sau luôn chăm sóc con thay tôi. Anh và cháu khá hợp nhau nên tôi thường bị cho ra rìa. Sự chăm sóc tỉ mỉ, có tính thần trách nhiệm của anh chiếm được tình cảm hai mẹ con tôi cũng như ông bà ngoại. Giữa tháng 1 tôi về nước tổ chức mini show tại một phòng trà ở TP HCM sau hai năm vắng bóng. Tôi rủ chồng Tây theo cùng. Lần nào về Việt Nam, anh ấy cũng đưa tôi và cháu ghé thăm mẹ chồng cũ - Nghệ sĩ Nhân dân Tường Vi.
     
  13. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Cuộc đời tôi lật sang một trang mới và tôi quyết tâm luôn tạo "viết" nên những điều tốt đẹp nhất có thể. Tôi đang tận hưởng cuộc hôn nhân lần hai với rất nhiều khám phá thú vị. Tình yêu khiến tôi thấy mình như người con gái mới vào đời.

    [​IMG]


    Ca sĩ Ngọc Anh 3A.

    - Chị và chồng ngoại quốc trải qua cung bậc tình cảm ra sao từ lúc yêu nhau đến khi về chung một nhà?

    - Đôi khi ngồi nói chuyện, cả hai tự bảo sao đến với nhau nhanh, gọn, nhẹ như thế, chưa đến một năm đã cưới. Tuổi của chúng tôi không còn quá trẻ nên thấy cảm xúc đủ mãnh liệt là tiến thật nhanh. Tôi và chồng đều muốn tìm bến đỗ an toàn và bền vững nên có vẻ rất mạnh dạn ngay từ đầu. Tuổi này không còn e ấp, rào trước đón sau nữa nên chúng tôi khá thẳng thắn và rõ ràng khi hẹn hò. Mỗi ngày, cảm xúc của chúng tôi được nuôi dưỡng bằng tình yêu nên mối quan hệ càng lúc càng đậm đà và ý nghĩa hơn.

    - Điều gì ở chồng Tây khiến chị tìm lại được tình yêu sau hôn nhân đổ vỡ?

    - Anh ấy là người rất có trách nhiệm, dạy tôi nhiều về lối sống thực tế, tự do của nước Mỹ nhưng không hề khô khan. Anh ngọt ngào hơn đường và mật ong. Nếu không có sự lãng mạn của anh thì chẳng ai có thể cứu tâm hồn tôi. Ở tuổi này tôi cần tình hơn tiền bởi bao năm nay tôi đều tự lập trong cuộc sống bằng công việc ca hát. Tôi cần có một tình cảm đủ ướt át, mặn nồng, cứu được tôi khỏi đau buồn đổ vỡ hôn nhân ở quá khứ.

    Anh là người chủ động tỏ tình. Tôi như con cá mắc cạn bị cắn câu. Tôi chỉ nghĩ đến việc ra khỏi vũng nước cạn rồi mọi việc tính tiếp. Ở lứa tuổi tứ tuần như tôi để quen một người lạ là cực khó và đầy nghi ngờ. May sao nụ hôn đầu tiên vẫn là điều cả hai hay nhớ và nhắc đến một cách đầy tình tứ.

    - Vợ chồng chị từng trải qua khó khăn để đến với nhau?

    - Khó khăn nhất chúng tôi từng trải qua là rào cản về ngôn ngữ và văn hóa sống. Tuy nhiên, điều này đồng thời cũng rất thú vị bởi chúng khiến cả hai luôn có cảm giác được khám phá nhau cho đến hết đời.

    Tôi và anh đều là cuộc hôn nhân thứ hai của nhau nên tự nhủ lòng tuyệt đối không có lần thứ ba, như vậy là thất bại cả đời người. Cả hai vun đắp và chăm sóc cho nhau hết lòng. Đôi khi tôi và chồng Tây gặp phải sự bất đồng nhưng sự tôn trọng giúp xóa nhanh mọi khó khăn. Chúng tôi và con trai luôn nắm tay nhau ở nhà thờ vào mỗi sáng chủ nhật để cầu nguyện cho một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

    Tôi nghĩ sau một sự đổ vỡ thì những gì đang được xây dựng lại càng nên được chăm chút hơn và trân trọng hơn. Quỹ thời gian của tôi và chồng Tây không còn nhiều nên sống hết mình vẫn là phương châm mà tôi chạm đến hạnh phúc.

    - Mối quan hệ của chồng và con riêng của chị ra sao?

    - Tôi quá may mắn khi gặp được người chồng sau luôn chăm sóc con thay tôi. Anh và cháu khá hợp nhau nên tôi thường bị cho ra rìa. Sự chăm sóc tỉ mỉ, có tính thần trách nhiệm của anh chiếm được tình cảm hai mẹ con tôi cũng như ông bà ngoại. Giữa tháng 1 tôi về nước tổ chức mini show tại một phòng trà ở TP HCM sau hai năm vắng bóng. Tôi rủ chồng Tây theo cùng. Lần nào về Việt Nam, anh ấy cũng đưa tôi và cháu ghé thăm mẹ chồng cũ - Nghệ sĩ Nhân dân Tường Vi.
     
  14. vantaithanhhung

    vantaithanhhung Member

    Bài viết:
    761
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    chuyển nhà thành hưng hà nội Cuộc đời tôi lật sang một trang mới và tôi quyết tâm luôn tạo "viết" nên những điều tốt đẹp nhất có thể. Tôi đang tận hưởng cuộc hôn nhân lần hai với rất nhiều khám phá thú vị. Tình yêu khiến tôi thấy mình như người con gái mới vào đời.

    [​IMG]


    Ca sĩ Ngọc Anh 3A.

    - Chị và chồng ngoại quốc trải qua cung bậc tình cảm ra sao từ lúc yêu nhau đến khi về chung một nhà?

    - Đôi khi ngồi nói chuyện, cả hai tự bảo sao đến với nhau nhanh, gọn, nhẹ như thế, chưa đến một năm đã cưới. Tuổi của chúng tôi không còn quá trẻ nên thấy cảm xúc đủ mãnh liệt là tiến thật nhanh. Tôi và chồng đều muốn tìm bến đỗ an toàn và bền vững nên có vẻ rất mạnh dạn ngay từ đầu. Tuổi này không còn e ấp, rào trước đón sau nữa nên chúng tôi khá thẳng thắn và rõ ràng khi hẹn hò. Mỗi ngày, cảm xúc của chúng tôi được nuôi dưỡng bằng tình yêu nên mối quan hệ càng lúc càng đậm đà và ý nghĩa hơn.

    - Điều gì ở chồng Tây khiến chị tìm lại được tình yêu sau hôn nhân đổ vỡ?

    - Anh ấy là người rất có trách nhiệm, dạy tôi nhiều về lối sống thực tế, tự do của nước Mỹ nhưng không hề khô khan. Anh ngọt ngào hơn đường và mật ong. Nếu không có sự lãng mạn của anh thì chẳng ai có thể cứu tâm hồn tôi. Ở tuổi này tôi cần tình hơn tiền bởi bao năm nay tôi đều tự lập trong cuộc sống bằng công việc ca hát. Tôi cần có một tình cảm đủ ướt át, mặn nồng, cứu được tôi khỏi đau buồn đổ vỡ hôn nhân ở quá khứ.

    Anh là người chủ động tỏ tình. Tôi như con cá mắc cạn bị cắn câu. Tôi chỉ nghĩ đến việc ra khỏi vũng nước cạn rồi mọi việc tính tiếp. Ở lứa tuổi tứ tuần như tôi để quen một người lạ là cực khó và đầy nghi ngờ. May sao nụ hôn đầu tiên vẫn là điều cả hai hay nhớ và nhắc đến một cách đầy tình tứ.

    - Vợ chồng chị từng trải qua khó khăn để đến với nhau?

    - Khó khăn nhất chúng tôi từng trải qua là rào cản về ngôn ngữ và văn hóa sống. Tuy nhiên, điều này đồng thời cũng rất thú vị bởi chúng khiến cả hai luôn có cảm giác được khám phá nhau cho đến hết đời.

    Tôi và anh đều là cuộc hôn nhân thứ hai của nhau nên tự nhủ lòng tuyệt đối không có lần thứ ba, như vậy là thất bại cả đời người. Cả hai vun đắp và chăm sóc cho nhau hết lòng. Đôi khi tôi và chồng Tây gặp phải sự bất đồng nhưng sự tôn trọng giúp xóa nhanh mọi khó khăn. Chúng tôi và con trai luôn nắm tay nhau ở nhà thờ vào mỗi sáng chủ nhật để cầu nguyện cho một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.

    Tôi nghĩ sau một sự đổ vỡ thì những gì đang được xây dựng lại càng nên được chăm chút hơn và trân trọng hơn. Quỹ thời gian của tôi và chồng Tây không còn nhiều nên sống hết mình vẫn là phương châm mà tôi chạm đến hạnh phúc.

    - Mối quan hệ của chồng và con riêng của chị ra sao?

    - Tôi quá may mắn khi gặp được người chồng sau luôn chăm sóc con thay tôi. Anh và cháu khá hợp nhau nên tôi thường bị cho ra rìa. Sự chăm sóc tỉ mỉ, có tính thần trách nhiệm của anh chiếm được tình cảm hai mẹ con tôi cũng như ông bà ngoại. Giữa tháng 1 tôi về nước tổ chức mini show tại một phòng trà ở TP HCM sau hai năm vắng bóng. Tôi rủ chồng Tây theo cùng. Lần nào về Việt Nam, anh ấy cũng đưa tôi và cháu ghé thăm mẹ chồng cũ - Nghệ sĩ Nhân dân Tường Vi.
     
  15. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     
  16. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     
  17. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     
  18. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     
  19. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     
  20. taxitaiva

    taxitaiva Guest

    chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi 28 tuổi, vợ bằng tuổi, chúng tôi lấy nhau được 5 năm và đã có một bé gái. Cả hai cùng xã, tôi học cùng em từ lớp 2 cho đến khi hai đứa thi đại học. Em nói thích tôi và chúng tôi gửi thư cho nhau sau mỗi ngày đi học về. Trong thời gian còn trên ghế nhà trường, chúng tôi nhiều lần bị gia đình ngăn cấm vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập, chẳng ai biết chúng tôi đã đi quá giới hạn, chỉ nghĩ tình yêu nhắng nhít trẻ con.

    Rồi cả hai cùng đỗ đại học, lên Hà Nội quấn quýt nhau như đôi sam. Em học cao đẳng và ra trường trước tôi một năm, bố mẹ ly hôn từ khi em còn nhỏ, em ở với ông bà nội. Tôi hiểu, thương em, muốn làm tất cả vì em, còn em không muốn rời tôi dù chỉ nửa bước. Mỗi lần gặp tôi, ở bên tôi là em lại khóc vì chuyện gia đình. Tôi muốn em có cuộc sống mới, gia đình mới nên cưới em khi còn là sinh viên năm thứ ba, lúc đó việc làm chưa có, còn ăn bám bố mẹ, con tôi lại sắp chào đời. Áp lực kinh tế khiến tôi bỏ học và dấn thân vào con đường cờ bạc lô đề để rồi gia đình vỡ nợ, em ở nhà chăm con, còn tôi đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi càng yêu và thương em nhiều hơn.

    2 năm trôi qua, vợ con tôi chẳng thiếu thốn gì, rồi em muốn sang cùng tôi, vợ chồng cùng làm kinh tế vài năm, kiếm ít vốn rồi về nước làm gì thì làm. Tôi lúc đầu không đồng ý, sợ em sang làm sẽ mệt, từ bé đến giờ em chưa phải làm công việc gì cả. Em cứ nài nỉ làm tôi đồng ý. Sau khi em sang, mỗi tháng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau được một lần vì khoảng cách địa lý của vợ chồng khá xa, mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi vẫn quan tâm và nói chuyện với nhau hàng ngày.

    2 năm tiếp theo, công ty tôi đang làm bị phá sản, tôi phải về nước. Tôi qua chơi và hỏi thăm gia đình, họ hàng mới biết dịp vừa rồi vợ về nước (tôi không về cùng) có dắt theo một người bạn thân là con trai, người đó cùng làm việc ở nước ngoài. Tôi nhớ lại một chuyện, tối hôm đầu tiên em đáp máy bay xuống, em nói với tôi không về nhà vội, muốn đi chơi với bạn bè đã. Tôi đồng ý với kế hoạch đó của em. Tôi yêu em 12 năm nên tin tưởng em và mỗi khi em đi đâu làm gì tôi đều ủng hộ, để em có cuộc sống thật thoải mái và vui vẻ, không gượng ép, gò bó.

    Sau một thời gian tôi ở nhà tìm hiểu thì biết vợ thường xuyên gọi điện cho gã thanh niên kia, người đó đã về nước một thời gian, vợ tôi vẫn ở nước ngoài, họ xưng hô "anh em" dù vợ tôi hơn 4 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi ghen. Tôi gọi điện cho vợ, nói đã biết hết chuyện, muốn em nói sự thật, tôi sẽ tha thứ. Vợ nói đi làm bên nước ngoài vất vả, người thanh niên kia cùng công ty giúp đỡ nhiều thứ, tặng quà, quan tâm. Vợ làm được một năm thì người đó phải về nước nhưng đôi khi vẫn gửi đồ sang cho em, vì thế rất cảm động. Khi vợ về nước chơi thì thanh niên kia từ miền Trung ra Bắc đón em ở sân bay, chiều đi chơi, tối đi bar với nhóm bạn rồi qua đêm với nhau. Vợ nói chỉ ngủ với nhau một lần.

    Vợ nói đến đây tôi thật sự sốc nặng, không nghĩ em là người như vậy. Em nói tôi rất tốt, người kia cũng vậy, nhiều khi em không biết đang yêu ai. Em đã lừa dối tôi một năm. Tôi làm bên nước ngoài 5 năm nhưng chưa bao giờ lừa dối em dù chỉ một lần. Tôi thương con, yêu em.

    Một tháng trôi qua từ khi tôi nói sẽ tha thứ cho em. Tôi cũng sang chính công ty em đang làm việc để được gần em hơn, quan tâm em nhiều hơn, có điều không ngày nào tôi không nghĩ đến cảnh vợ mình ngủ cùng người đàn ông khác. Em đã cắt đứt liên lạc với người kia. Tôi cảm giác giờ bản thân hơi giả tạo, không muốn tha thứ cho em nhưng rồi lại nghĩ em làm vất vả nơi xứ người mà muốn bỏ qua chuyện này. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi muốn thoát khỏi những ý nghĩ về lỗi lầm vợ đã gây ra mà không được
     

Chia sẻ trang này